Trong khi đó, lịch làm việc của James lại chẳng cân đối chút nào. Nhân viên của anh cũng thay đổi, họ chuyển từ thái độ vị kỷ cá nhân, trốn tránh công việc sang cởi mở và hòa đồng với tập thể hơn. Quả là một số việc có yêu cầu rất khắt khe về thời gian và điều đó tạo cho anh nhiều áp lực xen lẫn lo âu.
Nhưng giờ thì cậu cứ yên tâm. - Giờ thì tớ hiểu rồi. - Cậu nói đúng, cậu đã bỏ qua một thứ.
Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ. Cả gia đình của James cũng vậy, cứ than van mãi. Suốt mười lăm năm qua, nhờ làm công việc huấn luyện và đào tạo các nhà quản lý, nhằm giúp họ phát huy tối đa năng lực của bản thân, tôi có dịp được gặp gỡ với những người đến từ nhiều ngành nghề khác nhau, nhu cầu và mục tiêu của mỗi người cũng rất khác nhau.
Nhưng sau đó cậu vẫn có thể nói hết cho tớ nghe mà. - À há, - James thốt lên, rồi anh đập mạnh lòng bàn tay xuống mặt bàn làm Josh giật thót người. Và James cứ day dứt mãi khi biết hai vợ chồng Jones được thoải mái tận hưởng những ngày nghỉ ở tận vùng đảo Hawaii xinh đẹp.
Anh chỉ thích tặng hoa cho em, thế thôi. Bản thân James cũng biết là lần này anh sẽ thành công. Nhóm của James đã có quá nhiều khó khăn rồi, đặc biệt là vào lúc này, khi hy vọng đang lóe sáng trước mắt họ.
- Đến lúc này, cô ấy bớt nóng giận hơn và đã chỉ cho tớ thấy một sự thật hiển nhiên khác nữa. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. - Tớ không muốn lặp lại tình huống lần trước, vì thế tớ chọn cách nói khác.
Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ. Giờ thì tôi đã hoàn toàn yên tâm. Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt.
Làm thế nào điều này có thể xảy ra nhỉ? Anh đã hết sức cẩn trọng cơ mà. Cậu nói cụ thể hơn xem nào? - James thắc mắc. Điều gì sẽ xảy ra nếu một mình bạn không thể làm tất cả? Mọi thứ sẽ ra sao khi bản chất công việc quá phức tạp, đòi hỏi sự góp sức của nhiều, thậm chí là rất nhiều người? Nhiều lúc anh tự hỏi liệu sự thăng tiến có mang lại mức gia tăng thu nhập xứng đáng so với cái giá mà anh và gia đình anh đang phải trả hay không.
Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết. Kể từ lúc bước vào phòng, anh luôn tránh nhìn James. Và điều kỳ diệu hơn cả là hai cậu con trai đầu lòng của hai gia đình này đều ra đời vào cùng một ngày, trong cùng một bệnh viện, và hai bà mẹ đã nằm cạnh giường nhau!
Và khi nhân viên đạt được thành công trong công việc, cậu mới có cơ hội nhận ra những nỗ lực của họ, khuyến khích họ phát huy năng lực của mình. Đã đến lúc cần tìm đến Jones. Đôi lúc anh bị đau cổ hay thấy đầu mình đau buốt, và anh bắt đầu cảm thấy dường như không thể đảm đương nổi công việc hiện tại.