Họ luôn ra vẻ như là họ đã tính toán hết mọi điều, và chỉ có do xúi quẩy hay một chút vướng mắc tạm thời nào đó nên họ phải khánh kiệt hay rơi vào cảnh long đong. Mục đích lớn trong cuộc đời họ lại tình cờ trùng hợp với một từ được ưa thích trên cả thế giới rộng lớn. Đó mới thực sự là điều kinh khủng.
Cô chợt hiểu ra vì sao cô tiêu hết tiền. Không có gì trôi chảy cả, ít nhất là với tôi. Tập thoát ra khỏi vùng thoải mái của bạn.
Cách đây không lâu có một vận động viên Olympic về trượt tuyết tham dự khóa học của tôi. Thật ra, những người có mức thu nhập vừa đủ thoải mái thường chỉ quyết định họ sẽ ăn gì sau khi nhìn vào cột phía bên tay phải của thực đơn, phía đề giá tiền. Người giàu hiểu: “Nếu tôi LÀ người thành công, tôi sẽ có khả năng LÀM những gì cần thiết để CÓ được những gì tôi muốn, kể cả tiền bạc”.
mình để mua vé số, và thứ hai, việc trúng số không phải là chiến lược làm giàu chủ yếu của họ. Tôi đã được đào tạo để thành công, nên bây giờ tôi muốn đào tạo hàng trăm, hàng nghìn người khác và giúp họ thành công. Điều này cho thấy rõ rằng dù bạn có trong tay công cụ tuyệt vời nhất thế giới, nhưng nếu bạn có lỗ rò rỉ trong “hộp dụng cụ” (cái đầu bạn, trí óc bạn) thì bạn vẫn sẽ không đạt được thành công.
Hãy quan sát suy nghĩ và cảm xúc. Từ mấu chốt ở đây là “hết mình”. Bạn đã được lập trình để chọn lấy những vụ đầu tư thắng lợi hay thất bại? Có thể bạn ngạc nhiên: “Tại sao
Người giàu thường điều hành hoạt động kinh doanh của riêng họ dưới một hình thức nào đó. Cách đây vài năm có một quý ông ăn mặc chỉn chu đến tham dự buổi hội thảo kéo dài hai giờ của tôi. Hãy nhận thức rằng tiền bạc luân chuyển sẽ làm tăng giá trị cho cuộc sống của tất cả mọi người.
còn đi giật lùi! Vậy trước tiên bạn hãy quản lý tiền của bạn cho hiệu quả, rồi bạn sẽ có nhiều tiền hơn để quản lý. Vậy là thay vì mua một căn nhà mới, cô chuyển đến sống với người chị gái. • Và câu đáng ghét nhất là: Chúng ta không có đủ tiền mua nó!
Điểm đáng lưu ý ở đây là nói chung, chúng ta hay có xu hướng trở nên giống hệt cha hoặc mẹ mình, hoặc là sự kết hợp của cả hai trong lĩnh vực tiền bạc. Tình hình còn tồi tệ hơn nếu sự sợ hãi không chỉ là vấn đề mà còn là một thói quen. Lần cuối tôi biết tin ông thì tất cả đều tốt đẹp: số tài sản ông tích lũy trong vòng mười tám tháng gần đây được nhiều hơn cả mười tám năm trước đó cộng lại.
Thật là phí biết bao thời gian, biết bao công sức học hành và bao kiến thức gom nhặt được!”. tâm xử lý các kế hoạch tài chính trong tâm thức, chứ không phải tiền bạc. Tôi nhận ra sự thật rằng: người giàu đúng là suy nghĩ khác người nghèo, thậm chí khác giới trung lưu.
Tôi đã xác định được hai nguồn thu nhập thụ động chủ yếu. Người giàu không có gì khôn ngoan hơn người nghèo. Bây giờ, đã đến lúc trả lời “câu hỏi triệu đô-la”.