Bắt đầu khó nghĩ đây. Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại.
Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ. Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới.
Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình. Ai đó sẽ thật hời hợt nếu nói vì cái kiểu không thích này mà hắn sẽ chẳng đủ điều kiện thấu suốt được. Hồn nhiên đến đáng thương.
Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí.
Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa. Tôi lẳng lặng ra về. Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển.
Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. - Xin ông bớt mỉa mai cho. Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết.
Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn. Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh.
Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật. Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng. Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả.
Mệt và không thích thú. Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó. Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy.
Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Lát sau, tôi rủ ông anh ra. Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi.