Rồi James lùi ra xa vài bước để đọc lại tất cả những gì anh đã viết lên tấm bảng trắng. Càng ngày anh càng cảm thấy - Jones vừa nói vừa đưa thêm cho James dĩa rau trộn.
Lúc nào trông ông cũng thoải mái và hòa đồng với các nhân viên. Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết. Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa.
Vậy theo cậu, đâu là những điều cậu nên làm để hoàn thành dự án đúng hạn? Còn James lại chẳng có thời gian. Một buổi tối nọ, vì phải giải quyết một số công việc còn tồn đọng nên James lại một lần nữa để lỡ bữa tối cùng gia đình.
James cảm thấy rất vui. Giờ thì tớ phải tốn thêm hai tuần nữa để làm lại mọi chuyện. - Trở lại chuyện của tớ, hẳn tớ đã thiếu sót điều gì đó khi giao việc cho Jessica.
Thứ sáu này nhé? 7 giờ được không? Nhớ dẫn theo bọn nhóc nữa đấy. Quả thật là đúng như thế, tất cả nhân viên cùng phòng với Jones đều cảm thấy như vậy. Mãi đến chiều hôm sau, tớ vẫn không nhận được tin tức gì của Jennifer, nên tớ bèn đến gặp cô ấy để hỏi thăm tình hình công việc.
Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. Jessica có thể làm được thì bây giờ cô ấy vẫn có thể hoàn thành việc này.
Nhưng từ khi làm quản lý, anh không chỉ phải hoàn tất công việc của mình mà còn có trách nhiệm đối với hiệu quả làm việc của các nhân viên cấp dưới, theo đúng yêu cầu của công ty. Điều đó làm tớ cảm thấy rất vui. Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ.
Duy chỉ có một điều là Josh đã vượt quá phạm vi thẩm quyền của mình khi giải quyết những việc mà tớ đã giao. Chúng thật diệu kỳ mà cũng thật giản dị! Phải thừa nhận là thái độ lúc đó của cô ấy làm tớ hơi lo lắng, nhưng kỷ luật nhân viên vì đã làm việc kém hiệu quả là một phần trong công việc của nhà quản lý kia mà! Vì thế tớ mạnh dạn nói thẳng cho cô ấy biết nhiệm vụ đó chỉ cần một ngày đã có thể hoàn thành, trong khi cô ấy lại kéo dài thời gian làm việc mặc dù đã biết dự án này rất eo hẹp về thời gian.
Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt. Lúc nào trông ông cũng thoải mái và hòa đồng với các nhân viên. Nhân viên của James cứ luôn miệng càu nhàu và cảm thấy bản thân họ lúc nào cũng phải chịu áp lực công việc rất lớn.
- Nè, anh nịnh em vì có điều gì không phải với em, đúng không? Khi đọc lại những điều mình đã viết trên bảng, James chợt nghĩ đến những vị giám đốc trong công ty - những người cũng có thể đang gặp phải khó khăn như anh. "Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy.