000 người có nhiều người chết từ 50 đến 55 tuổi thì trong số 163. Chúng tôi có ba đứa con. Nhưng ta cứ cho đi, để được cái vui là đã làm việc thiện.
Hồi đó, ai hơi chỉ trích ông là ông phật ý, nổi nóng ngay. Tôi chú ý đến anh ta và con chó anh một chút mà làm anh hoan hỉ, con chó được nâng niu mà tôi cũng được vui lòng nữa. Khi nuôi những tư tưởng chân chính, sẽ thấy công việc đỡ chán nhiều.
Đời sống là một cuộc biến đổi không ngừng. Tôi bảo họ: "Thì ông cứ lo việc ông đi; nhưng đồng thời, ông có thể thỉnh thoảng lo cho người khác được. Bốn năm ròng như vậy, cực như trâu, song anh ta không hề than thở.
Rồi trong tuần, nếu muốn tiêu một hai cắc, nó viết một tấm chi phiếu để lãnh số tiền ra, đoạn tự tính toán lấy số tiền còn lại là bao nhiêu. Duyên do? Là tại ông ưu phiền. Kết quả là đến nay, các bà làm được nhiều việc hơn mà lại ít mệt hơn.
Ông Bernard Shaw có lý. Trong chiến tranh vừa rồi, một bà nội trợ ở Chicago đã tự nhận ra rằng "phương thức trị bệnh lo buồn là luôn luôn kiếm một việc gì ích lợi để làm". Thuở ấy ông mê một chiếc còi (tu-huýt), mê tới nỗi, chẳng hỏi giá chi hết, đã dốc ráo tiền trong túi ra mua.
Ông ta tên là Jack Chertock và là một trong những người nổi danh nhất trong kỹ nghệ chiếu bóng Hoa Kỳ. Muốn đọc, bà dùng những sách in chữ thật lớn, dí sát đến mắt. Chính ông đã công bố: "Nếu phải đọc tất cả những lời chống lại tôi và rồi lại phải trả lời, chắc không còn thì giờ để lo những vấn đề nghiêm trọng nữa.
Ta nên nhớ rằng chỉ một cách để tìm hạnh phúc là đừng mong người khác nhớ ơn mình mà cứ cho phắt người ta đi, để được cái vui đã cho. Còn những chỗ viết sai mẹo trong thơ tôi mà ông đã vạch ra, xin thú thật là tôi không nhận thấy, và không ngờ tôi lại viết sai nhiều đến thế. ông không mệt mỏi mới nghỉ ngơi, bao giờ cũng biếI trước lúc nào sắp mệt để tự bắt ông đi nằm nghỉ.
Quyết tín rằng công việc mình làm rất hữu ích là một điều cần thiết. Nói một cách khác, theo luật trung bình do kinh nghiệm mà biết thì phần rủi bị tai nạn chỉ là một phần 5. Trời thì nóng gần 50 độ.
Bạn đọc cuốn Tôi kết hôn với Mạo hiểm sẽ biết đời bà. Thế là lời qua tiếng lại, không khí Vermont hoá ra khó thở, u ám. Ngày giáp lễ Giáng sinh, tôi ở sở ra hồi ba giờ chiều và thơ thẩn trên đại lộ thứ 5 để tìm sự khuây khoả.
Tôi có mua được một tấm hình chụp các nhà trong trại, cái làng nhỏ mới mọc, hãnh diện với cái tên "Serpentville, Froride" và gởi nó để biếu người đã biết cách pha một ly nước ngon bằng một trái chanh thật độc. Ông William James đã nói: "Những nhược điểm của ta giúp ta một cách không ngờ". SÁU CÁCH TRÁNH MỆT VÀ ƯU TƯ ĐỂ BẢO TOÀN NGHỊ LỰC VÀ CAN ĐẢM