Sau đó, viết ra theo trí nhớ các mục theo thứ tự được liệt kê. Ngay lập tức ông nhớ ra mình cũng đã tìm được sự thanh thản và yên bình như vậy. Chỉ cần một giây quan tâm đến chùm chìa khóa thì sẽ ngay lập tức giúp ta nhớ lại nơi để chúng mà không cần đến bất cứ một phương pháp hay bài luyện tập về trí nhớ nào.
Phương pháp này không phải là một sự gán ghép mang tính cố định. Lần cuối luyện bài tập này chúng ta sẽ thực hiện nhanh hơn một chút. “Có quá nhiều thứ trong đầu tôi khiến tôi quên bénG mất nó”, (tương tự câu “Não tôi rất nhỏ.
Những lời này chứa đựng những ý nghĩa thiêng liêng cứ như thể chính Chúa nói ra. Khi gặp một gương mặt khá quen thuộc và bạn tình cờ nhớ ra tên của người đó thì bạn nên giới thiệu tên mình trước, tránh khiến họ cảm thấy lúng túng vì có thể họ không nhớ ra tên bạn. Và rồi quả dưa này lại không phải là quả dưa; nó thực ra là một “cây nến”!
Chúng ta có thể đưa ra sự lựa chọn cho những lĩnh vực mà mình yêu thích. Đồ vật thứ tư trong hành trình tưởng tượng của chúng ta là gì vậy? Đó chính là lò sưởi. Hãy đọc danh sách các mục sau chỉ một lần.
Lặp lại bài luyện tập trên nhưng lần này là bắt đầu từ đồ vật cuối cùng – từ số 20 rồi quay ngược trở lại. Có thể bạn sẽ hỏi “Chuyện gì sẽ xảy ra sau đó nếu bạn chỉ gặp một người trong số họ?” Tôi yêu cầu mỗi mộ người đọc to một con số nằm trong khoảng từ 0 đến 9.
Bạn sẽ có một khoảng thời gian tuyệt vời, ngắm nhìn mọi người, cảm giác được sống và có hứng thú học tập! Bạn không có cảm giác mình đang chịu phạt – bạn đang vui vẻ và rất hài lòng về điều đó! Còn ngạc nhiên hơn khi Billious nhìn thấy con ngựa của Caligula đang ở ngay bên cạnh ông ta. Bằng cách sử dụng phương pháp dựa trên các từ có cách đọc tương tự nhau, thì Direct Taxes (thuế trực thu) sẽ trở thành Directions to Texas (hướng Texas).
Bất kì lúc nào muốn, chúng ta đều có thể vào những phòng này bằng cách sử dụng trí tưởng tượng. Sau đó, tôi nhắc lại số này từ đầu đến cuối và từ cuối lên đầu. Chẳng lẽ ta không nghĩ đến “sự mất mát” này sao? Chắc chắn là có rồi.
Bằng cách này, sẽ không cần đến các hãng lữ hành nữa. Cùng lúc, đưa ra lời chỉ thị cho bộ não tiếp tục tìm kiếm ở mức độ tiềm thức. Nhưng bạn sẽ làm gì khi gặp phải tình huống mà bất kể bạn nhìn nó theo cách nào, bạn cũng không thấy hứng thú với những thứ bạn bắt buộc phải học? Đây là lúc bạn phải tạo ra lợi ích giả.
Có lẽ bạn chỉ có thể nhớ một danh sách như vậy trong vài phút. Điều này cũng tương tự với trí nhớ. Ta thấy rằng mọi người học nghiêm chỉnh hơn ta, họ biết một điều gì đó mà ta không biết; “và điều đó chắc chắn sẽ có trong bài thi” (nghe có quen không?).
Những người này cần một độ “ồn” nhất định như một bản nhạc nền. Còn Boris, cảm thấy xúc động và bất ngờ khi có người nhớ tên mình, đã cảm ơn con bé một cách tự nhiên – ông thưởng cho con bé một bản nhạc miễn phí. Tuy vậy, với kinh nghiệm của một người đào tạo về trí nhớ, tôi cho rằng kỹ thuật này không phải là thích hợp với tất cả mọi người.