Vl88 Vn

Em gái của vợ gạ địt tôi bằng cặp vú của em

  • #1
  • #2
  • #3
  • Để tránh những hận thù. Cũng có thể họ không tìm thấy. Thấy máu cũng không dồn xuống đầu như mẹ bảo mấy.

    Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế.

    Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới. Và chấp nhận đời không phải trò chơi. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột.

    Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác. Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn. Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo.

    Mà thản bởi vì lòng cần thản. Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Chả là hôm qua có chuyện.

    Đường thông hè thoáng. Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.

    Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.

    Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn. Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên. Con người muốn mau lành bệnh cũng thế.

    Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất. Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực.

    Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn. Khoảng cách vô hình. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap