Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn. Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng.
Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau.
Tiếp theo thì còn tùy. Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài. Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng.
Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo.
Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ. Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Sai là vô trách nhiệm.
Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả.
Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu. Cũng chẳng nhớ được nhiều. Rồi bảo cảm ơn ta đi.
Người bảo đời là một bát sơri. Tôi thương chúng vì chúng bị thời đại xô đẩy, kích thích đến sự phá luật trước khi học luật, trước khi có được một bản lĩnh và suy nghĩ chín chắn về tự do và khuôn khổ. Cặp giò kia phàm tục quá.
Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.
Bố xuống đường đi bộ về trước. Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi. Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên.