Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra. Điều khiển người già bằng những nơi an dưỡng nhàn nhã.
Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về.
Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng.
Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao.
Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ.
Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc. Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra.
Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn. Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được.
Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo. Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn.
Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối. Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm.
Tôi viết theo ông ta. Theo thời gian, họ tìm thấy những giá trị của nó dù không phải tất cả. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.