Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống. Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi.
Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí. Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng. Mẹ cười: Con tinh khôn lắm.
Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm.
Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí. Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng. Chúng là những kiệt tác.
Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc.
Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Tôi không có bản lĩnh. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200.
Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ.
- Ta đôi lúc cũng cố tìm hứng thú và cũng thấy đây một chút kia một chút. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng.
Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết. Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh?
Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo. Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo. Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ.