Vl88 Vn

Đi học về rủ người yêu sang nhà địt nhau

  • #1
  • #2
  • #3
  • Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên. Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi.

    Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi. Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ. Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không.

    Nhưng lại thấy buồn nôn. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc.

    Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm. Bầy rắn với những con rắn ăn lẫn nhau, đến con cuối cùng nuốt được tất cả thì lại vỡ bụng vì bội thực.

    Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối.

    Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Cái lồng to bị thủng và đang sửa chữa chăng? Hay là lũ chim không chung sống hòa thuận được trong cái lồng chung? Con phượng hoàng đất một mình một chuồng trông thật đẹp.

    Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế.

    Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.

    Nếu không có một lực đẩy cực lớn. Tại sao mọi người lại ngủ được. Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng.

    Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap