Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà.
Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng…
Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái. Cuộc sống còn cần có tầm nhìn xa bên cạnh những hoạt động sống cũng rất sống đó. Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM.
Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt. Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày.
Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa. Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Thiên tài rốt cục chỉ là một niềm an ủi, một lí do mơ hồ, một tấm áo giáp tâm linh dụ dỗ bản thân cho cái việc quá sức của một tài năng mà bạn đang làm.
Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn. Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần.
Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô. Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.
Giọng mẹ bắt đầu ướt. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn.
Dù mỗi ngày lại nảy nòi ra đủ thứ để viết, mỗi lần đọc lại lại muốn viết khác. Không ngủ cũng phải nằm. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn.
Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm. Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau.