Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng.
Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc. Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống.
Tại sao hôm nay cháu không đi học? Cháu mệt ạ. Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì.
Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.
Để cắn tiếp những kẻ chống đối mục đích đẹp đẽ của tôi. Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên. Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua.
Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi. Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này. Mất mất người kể chuyện.
Rao giảng cũng là chơi. Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình. Với họ, những nỗi đau tinh thần, những cơn đau thể xác là có nhưng một thằng bé 21 tuổi không thể đau hơn họ được đâu.
khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé.
Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. Nhưng đôi khi, với một bộ óc được rèn luyện tính hoài nghi và biện chứng, dần dà bạn phân vân trong giấc mơ của mình: Đây là mơ hay thực. Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai.
Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối. Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh.