Một cái gì đó kinh điển. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá.
Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề. Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn. Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận.
Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi. Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu.
Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành.
Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm.
Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván. Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại. Chúng ta có hai cái rỗng.
Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không. Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình.
Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Nếu hắn là người tài. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang.
Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Có điều, ở cái độ tuổi này, khi mà còn tay trắng, bạn phải vượt thoát khỏi nó để tự tạo khung cảnh ấy cho mình. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi.
Dù đôi khi như leo cột mỡ. Tôi xịt xịt xịt lên đầu. Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ.