Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Anh họ bảo: Thằng này Bôn thật. Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm.
Để người ta phải nể. Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy. Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ.
Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin. Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng. Vì chúng ta đều ngoáy mũi.
Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Rồi chúng tôi vào phòng tập.
Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu. - Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ. Đơn giản là để sống.
Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa. Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi. Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông.
Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền. Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào.
Bạn cũng đang ganh đua với họ. Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện. Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi.
Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.
Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai. Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này. Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó.